
“Nếu tôi ra ngoài ăn một mình, sẽ chẳng có ai làm phiền tôi cả. Nhưng nếu tôi đi cùng John Travolta chẳng hạn, tôi không thể ăn một cách yên ổn. Đấy, tôi có phải là sao đâu”, diễn viên nổi tiếng Dustin Hoffman phân trần. Ông dường như không nhận ra rằng, mọi người ngưỡng mộ và kính trọng ông đến nỗi không ai đủ can đảm để làm phiền ông.


Trò chuyện với Dustin Hoffman luôn là một việc thú vị, bởi óc hài hước là đặc điểm nổi bật của diễn viên kỳ cựu này.
- Có chứ, tôi vẫn đang phải dùng đấy thôi. Tôi không nhớ là đã bao giờ mình không phải dùng đến liệu pháp này hay chưa. Tôi hy vọng rằng tôi vẫn dùng đến nó kể cả sau khi tôi chết. Đó là một trong những điều người ta được học, nếu người ta có một nhà trị liệu tốt thì người ta sẽ làm mọi thứ một cách tự phát.
- Có, có, có và có. Tôi bắt đầu sự nghiệp với những vai phụ, và giờ đây tôi lại quay trở về với các vai phụ (cười). Tôi thấy thật khôi hài.
- Một số diễn viên sẽ nói dối khi nhận được câu hỏi này. Ví dụ như Will Farrel chẳng hạn, anh ta sẽ nói rằng anh ta chẳng thích thú gì với giải Oscar cả. Nhưng trong những cảnh chúng tôi đóng chung với nhau, khi tôi khen anh ấy đóng tốt thì Will sẽ hỏi ngay rằng, liệu anh ta có được đề cử hay không. (cười)
- Theo Emma Thompson thì người ấy sẽ sống lâu hơn. Sự thật đấy! Các nhà thống kê đã kết luận rằng người ta sẽ sống thêm được 8 năm nếu giành được một giải Oscar. Vì thế nếu không phải vì tiền thì mục đích đoạt giải Oscar cũng là vì để kéo dài cuộc sống.

- Đầu tiên thì tất cả chúng tôi đều tán phét về vợ hoặc chồng mình. Emma và tôi rất thích thú với việc này. Thỉnh thoảng chúng tôi cùng nhau đi dạo ở đường phố Chicago, nhớ lại những cảnh trong phim rồi cứ thế diễn đi diễn lại lời thoại. Nếu bị ai đó nhận ra, chúng tôi sẽ lái lời thoại như thể đang nói chuyện bình thường với nhau vậy. Và như thế cũng là cách để chỉnh sửa lời thoại đấy. Còn về vụ đêm giao thừa giữa tôi và Emma thì tôi không thể kể được đâu.
- Emma cứ phàn nàn rằng tôi không chịu đội mũ hay quàng khăn để ngụy trang khi đi xuống phố. Nếu đội mũ thì người ta sẽ chỉ thấy mũi thôi, như thế thà để người ta nhận ra mình còn hơn tưởng mình là một lão già nào đó. Tôi chẳng thấy ai có cái mũi giống mình mà lại đội mũ cả. Những người có mũi to trông sẽ rất xấu khi đội mũ. Lý do chính là thế đấy.
12 thiếu nữ bị ám sát một cách bí ẩn. Chỉ còn thiếu người đàn bà thứ 13 là kiệt tác nước hoa chiết xuất từ hương thơm tự nhiên trên cơ thể người thiếu nữ có một không hai của Jean-Baptiste Grenouille sẽ hoàn thành.
Họ là những người anh em ruột thịt trong một gia đình, nhưng ngọn gió thời đại thổi mỗi người theo một hướng khác nhau. Cuộc cách mạng dân tộc đưa đất nước vào kỷ nguyên mới, đồng thời cũng thay đổi hoàn toàn số phận từng người.
Bộ phim dựa trên nhiều tình tiết có thật về câu chuyện giúp James Matthew Barrie sáng tạo nên hình tượng cậu bé Peter Pan biết bay, luôn mãi trẻ thơ và muốn thoát khỏi ưu phiền của người lớn.
Hai gia đình thông gia gặp nhau trước khi đưa ra quyết định cuối cùng về hạnh phúc của đôi trẻ. Lối sống phóng túng suồng sã của gia đình chú rể làm cựu nhân viên CIA cảm thấy nghi ngại. Ông phải dùng đến nghiệp vụ của mình để điều tra kỹ hơn về cậu con rể tương lai.
Ngoan đạo, bí ẩn, quả cảm, chính trực, đó là những nét chấm phá về con người Jeanne d’Arc. Ngoài danh hiệu nữ tướng xuất sắc mọi thời đại ở Pháp, nàng còn là vị thánh trẻ tuổi nhất trong lịch sử Tòa thánh Vatican.
Năm 2047, hải quân Mỹ phát hiện một phi thuyền lạ nằm dưới đáy biển phía nam Thái Bình Dương. Độ dày của lớp san hô ở phía trên con tàu cho thấy nó đã nằm ở vị trí đó vài trăm năm.
Với ước mơ được sống như người bình thường, hiệp sĩ thiếu niên Peter Pan rời bỏ mảnh đất thần tiên Neverland. Để tiêu diệt kẻ thù truyền kiếp, tên cướp biển James Hook cũng đột nhập vào thế giới thực để tìm chàng hiệp sĩ.
Anh chàng Charlie thất vọng khi trở về chịu tang cha mà số tiền thừa kế 3 triệu USD lại rơi vào tay của một bệnh nhân tâm thần anh chưa hề biết đến. Vô cùng bất mãn, Charlie lần tìm tung tích kẻ lạ mặt và phát hiện ra đó chính là người anh ruột của mình.
Câu chuyện cảm động về anh chàng gà trống nuôi con với bao khó khăn và bỡ ngỡ khi cô vợ bỏ đi không một lời giải thích. Gần hai năm sau, cô vợ trở về giành quyền nuôi con bằng mọi giá. Không thể thương thuyết, vụ việc cuối cùng được đưa ra phán quyết tại tòa án.
Được phát hành từ năm 1967, nhưng tới nay "The Graduate" vẫn được coi là một trong những tác phẩm kinh điển trên các phương diện: diễn xuất, kịch bản, chỉ đạo diễn xuất, quay phim. Bộ phim được trao giải Oscar dành cho Đạo diễn xuất sắc.