Đạo diễn:
Im Kwon TeakDiễn viên:
Myung-gon KimThể loại:
Tâm lýNăm:
1993
câu chuyện được kể theo hồi ức - hành trình tìm kiếm lại cha và em của chàng trai dong-ho. dong-ho và song-hwa mồ cô từ bé, cùng theo học nghề hát pansori với thầy yu-bong (do chính nhà biên kịch kim myung-gon thủ vai)

quá đam mê nghệ thuật pansori, yu-bong đã bắt hai anh em phải tập hát rất khổ sở, không màng đến tiền bạc, không ngại sự nghèo túng bần hàn. không chịu nổi sự "lạc hậu" của môn nghệ thuật này trước sự xâm nhập của văn hoá nhật bản và văn hoá mỹ, dong-ho đã bỏ đi, để lại em gái song-hwa với người thày chỉ biết sống cả đời với nghệ thuật pansori
pansori vốn là môn nghệ thuật của những người dân bần hàn. ngôn ngữ, lời ca, nhạc điệu của nó cất lên để "chở" những nỗi thống khổ của kẻ hèn yếu. do vậy, chỉ khi nào người hát thực sự đồng cảm với tâm trạng đó, họ mới có thể hát được bài pansori thành công
hiểu được bí quyết của nghề hát này, lại không muốn để pansori chìm vào quên lãng trước làn sóng kèn tây, nhạc tây đang tràn ngập trên các đường phố, thầy yu-bong đã quyết định sắc cho song - hwa một thang thuốc làm mù mắt của cô. những mong, khi bị mù, nỗi lòng song - hwa sẽ nặng trĩu hơn, hát sẽ truyền cảm hơn
dẫu rất nỗ lực tập hát, vượt qua cảnh thiếu thốn tiều tuỵ, nhưng song-hwa vẫn dường như không bắt được cái hồn của nghệ thuật pansori. cho đến một ngày, trước cảnh người cha bị đánh đập do trót ăn cắp một con gà, song-hwa thốt lên những lời đau đớn. và đó chính là giọng hát cần thiết của một nghệ sĩ pansori

câu chuyện kết thúc trong sắc màu bi thương, nhưng mang tính triết lý sâu sắc. dong-ho đã tìm lại được em gái, nhưng anh không thể mang cô ra khỏi thế giới của nghệ thuật pansori, cũng như những nỗi bất hạnh mà một người nghệ sĩ pansori phải trải qua
Đạo diễn im kwon teak đặc biệt chú trọng đến khâu tạo hình trong phim. cảnh song-hwa đứng chờ anh dưới một gốc cây cổ thụ trở thành một cảnh mẫu mực về nghệ thuật tạo hình. hay cảnh 3 cha con hát cùng nhau trên con đường xa, thể hiện trong một cảnh máy quay đặt tĩnh, dài đến gần 3 phút

im kwon teak xây dựng cảnh kết thúc phim đầy ám ảnh với những bước đi của cô gái mù song-hwa trên con đường vạn dặm, tuyết trắng xoá vùi lấp những dấu chân. bài hát pansori như chưa bao giờ da diết thế…
pansori (còn viết là p’ansori) là một loại âm nhạc truyền thống hàn quốc. từ pansori bắt nguồn từ chữ "pan" (nghĩa là nơi tập hợp nhiều người) và chữ "sori" (nghĩa là bài hát). màn biểu diễn được trình diễn bởi một người hát (sorikkun) và một người đánh trống (gosu). người hát pansori thường cầm một chiếc quạt xoè nan trong tay. người đánh trống dùng tay đập vào mặt trống những nhịp đều nhau, làm nhấn nhá thêm giai điệu cho ca khúc. pansori phổ biến ở hàn quốc từ thế kỷ 19. một bài pansori thường kể một câu chuyện dài (mangdang) trong hàng giờ đồng hồ. ngày nay, chỉ còn 5 bài hát mangdang gốc