Phim nguoi lon Phim MY Phim Vũ khúc con cò

Vũ khúc con cò 2002

Việt Nam, đất nước từng bị tàn phá và chia cắt bởi những cuộc chiến tranh liên miên. Thế kỷ 20, hết kháng chiến chống Pháp tới cuộc chiến chống Mỹ, thanh niên miền Bắc được động viên gia nhập quân đội. Những người phụ nữ cũng bước vào cuộc chiến cam go không kém.

Đạo diễn:   Nguyễn Phan Quang Bình, Jonathan Foo
Diễn viên:   Chi Bảo, Ngọc Hiệp
Thể loại:   Tâm lý
Năm:   2002

Đó là mạnh (tạ ngọc bảo) và may (trịnh mai nguyên), cùng quê thanh hóa. hai cậu lính trẻ đã chỉ cho nhau cách buộc lạt vào chân để phân biệt bên trái bên phải. Đó là văn (quang hải), chàng công tử bột hà nội, mơ mơ màng màng, đi đâu cũng chép cũng ghi, cũng lơ thơ lẩn thẩn. Đó là lâm (chi bảo), chàng thanh niên người miền nam điển trai, hiền lành ít nói. họ đã gặp và thân nhau tại trại tập huấn xuân mai, hà tây vào mùa hè năm 1967. và đêm kinh hoàng đầu tiên của chiến tranh, không ngờ cũng là đêm cuối cùng họ còn bên nhau đủ cả 5 người

Đường trường sơn vào nam, mật độ bom càng dày, mỗi lần phải bỏ bớt lại đồ đạc tư trang để chuẩn bị hành quân xa, những người lính lại cảm thấy xa hậu phương nhiều hơn. khó khăn hơn những trận chiến thực sự với đối phương, là làm sao sống sót trên đường hành quân đầy gian khổ. biết bao đồng đội đã nằm xuống, không phải bởi bom đạn kẻ thù mà chỉ vì sốt rét, bệnh tật, thú dữ. họ đã vượt trường sơn không chỉ trên những đôi chân rát bỏng, những đôi vai mỏi nhừ, những cơn sốt rét rừng triền miên, mà bằng cả tình bạn và những ước mơ

còn lâm, sau khi chia tay đồng đội ở quảng bình, anh được gửi vào nam để tiếp cận các quan chức sài gòn. lâm cố gắng hoàn thành nhiệm vụ bằng cách làm thân với thúy lan (ngọc hiệp), con gái một viên đại tá. cô thường tham gia các phong trào hoạt động của sinh viên. với thân phận một nhà thầu khoán trẻ trung và thành đạt, lâm nhanh chóng kiếm được cảm tình của bố mẹ thu lan. anh chiến sĩ biệt động trở thành con rể cưng của viên đại tá sài gòn…

sau chiến tranh, mỗi người một số phận, người xanh cỏ, người đỏ ngực, người thành quan lớn, người về làm thơ. chẳng ai biết trước số phận của mình sau này ra sao. nhưng có một điều, những vết thương chiến tranh vẫn hằn sâu đâu đó trong tâm khảm những người từng trải qua cuộc chiến..