Đạo diễn:
Christian CarionDiễn viên:
Benno Fürmann, Guillaume CanetThể loại:
Kinh điểnNăm:
2005
nikolaus sprink (benno furmann) là diễn viên nhạc kịch ở berlin. vợ anh, anna sorensen (diane kruger) là người gốc pháp làm cùng nghề. tận bên xứ scotland thuộc vương quốc anh có một thày tu tên là gordon (alex ferns). còn tại pháp, chàng thanh niên audebert (guillaume canet) sống chan hòa cùng cỏ cây hoa lá và những vần thơ. những con người ấy có lẽ chẳng bao giờ gặp nhau

nhưng rồi bước sang năm 1914, loài người chứng kiến một sự kiện khủng khiếp nhất trong lịch sử: đại chiến thế giới lần thứ nhất. mấy chục cường quốc chia làm hai phe đánh nhau, khiến khói lửa bùng lên khắp châu Âu. tại Đức, chính phủ tổng động viên thanh niên trên 18 tuổi ra mặt trận. nikolaus bị bắt đi lính ngay trong một buổi diễn. thày tu gordon tình nguyện gia nhập quân đội hoàng gia anh. chàng thanh niên audebert hăng hái ghi tên gia nhập quân đội pháp
chiến trường không phải là nơi thích hợp với những tâm hồn nhạy cảm như nikolaus, gordon và audebert. hàng triệu con người vô tội bị đẩy ra mặt trận để tàn sát lẫn nhau. bom đạn, khói lửa, máu thịt vương vãi khắp nơi. chết chóc, sợ hãi, chôn cất là những cảnh thường gặp mỗi ngày. tại một chiến trường thuộc mặt trận phía tây, quân Đức đối đầu với liên quân anh - pháp trong thế giằng co. tiến không được và lùi cũng chẳng xong, họ đào hào dựng lũy cầm cự. quân anh và pháp tuy là đồng minh nhưng mỗi bên án ngữ ở một khu vực riêng biệt. giữa hai chiến tuyến là một khoảng đất trống đầy xác người. thây lính anh (binh đoàn scotland), lính pháp và lính Đức nằm lẫn lộn bên nhau. trước những họng súng bắn tỉa sau các lô cốt, chẳng bên nào dám ra nhặt xác đồng đội. mùi tử khí bốc lên nồng nặc khắp các chiến hào

audebert lúc này đã đeo lon trung úy và chịu trách nhiệm chỉ huy tiểu đoàn 26 của quân pháp. cứ sau mỗi trận đánh, anh lại bàng hoàng khi nhớ lại những cảnh bắn giết. cách đó không xa, thày tu gordon, giờ đã là chỉ huy một tiểu đoàn bộ binh scotland trong quân đội hoàng gia anh, cũng cảm thấy dằn vặt khi phải đẩy binh lính dưới quyền lên chiến hào để nhận lấy cái chết
bên chiến hào quân Đức, viên sĩ quan chỉ huy horstmayer (daniel bruhl), một con người có tâm hồn lãng mạn, đang phát ngán vì cuộc chiến. trái tim đa cảm của anh thắt lại mỗi khi chứng kiến một đồng đội ngã xuống. là người sát cánh bên đồng đội trong các trận chiến, horstmayer hiểu được giá trị của xương máu và nhìn ra sự vô nghĩa của chiến tranh

không chịu nổi nỗi nhớ chồng, anna xin bộ tư lệnh cho anh về hậu phương để hát cho các tướng lĩnh nghe. nhận chỉ thị, nikolaus quay trở về tuyến sau. nhưng rồi chàng cựu diễn viên nhanh chóng cảm thấy phẫn uất trước cuộc sống xa hoa phè phỡn của đám tướng tá. anh nằng nặc đòi trở về đơn vị để được đồng cam cộng khổ với những người lính dưới chiến hào
noel năm 1914, tuyết vẫn rơi nhưng đạn đã tạm ngừng nổ. binh lính của cả ba bên ôm súng mơ màng nghĩ về những giáng sinh đã qua bên bạn bè, người thân. chợt từ bên chiến hào của quân scotland, một tiếng kèn buồn da diết cất lên. sau tiếng kèn, sự im lặng vẫn bao trùm các chiến hào. nhưng ở dưới các công sự, tất cả các đôi tai đều ngóng lên chờ đợi. tất cả binh lính đều lặng người trước thứ âm thanh quen thuộc, thân thương

bỗng từ bên chiến tuyến quân Đức, một giọng opera cất lên, bay vút vào đêm đen sâu thẳm. tiếng khèn dường như hơi bất ngờ trước giọng hát, nhưng chẳng mấy chốc cả hai đã cùng hòa nhịp. người hát chính là nikolaus. bên chiến tuyến quân Đức có mấy bóng đen bước lên chiến hào và bước về phía phòng tuyến quân scotland. sau giây phút ngỡ ngàng, một vài người lính scotland cũng bước ra khỏi công sự
tay cầm một cành thông và miệng hát vang, nikolaus mạnh dạn dẫn đầu toán lính Đức bước về phía bên kia. hàng nghìn cặp mắt đổ dồn về phía họ, kinh ngạc, hoang mang, sợ hãi. rồi từ chiến tuyến quân pháp, sĩ quan audebert bước ra. binh lính pháp ào lên nối gót chỉ huy của họ. trước cử chỉ thân thiện của quân pháp, horstmayer và gordon không thể làm ngơ. từ ba phía, họ tiến về nhau trong sự reo hò của binh lính. mặt đối mặt, ba sĩ quan chỉ huy lặng người nhìn nhau, rồi chào nhau theo kiểu nhà binh

sau giây phút ấy, tất cả binh lính từ các chiến hào đồng loạt ào ra khoảng đất trống. súng ống để lại dưới hào, họ mang rượu và chocolate để san sẻ với phía bên kia. người kể lể tâm sự về gia đình, kẻ mơ màng nói tới kế hoạch cuộc đời khi chiến tranh kết thúc. chiến tranh, thù hận dường như chưa từng tồn tại khi binh sĩ của ba bên đã hòa vào làm một với những tình cảm chân thật nhất. một lễ giáng sinh long trọng diễn ra với pháo sáng rực rỡ trên bầu trời, tiếng cưới nói dậy vang mặt đất. rồi tất cả lặng người đi khi một giọng opera nữ cất lên. Đó là giọng ca của anna, vợ nikolaus. nàng hát những bài ngợi ca Đức chúa, tình yêu và cuộc sống bình yên ở chốn trần gian. những gương mặt lấm lem bùn đất của các anh lính trẻ như được thắp sáng bởi bài hát. ai cũng hiểu rằng họ đang được hưởng một lễ giáng sinh đặc biệt nhất trong cuộc chiến này

cuộc vui kết thúc. mọi người trở lại với thực tế phũ phàng của chiến tranh. người ta nhanh chóng mang xác đồng đội về chôn cất. họ chôn các thi thể trong một nghĩa trang chung. từng chĩa súng vào nhau khi còn sống, những người lính tử trận nằm yên nghỉ bên nhau dù không cùng ngôn ngữ, dân tộc. nhưng thiện chí của ba sĩ quan chỉ huy không chỉ dừng lại ở đó. họ chụm đầu bàn bạc nhằm vạch ra kế hoạch bảo toàn tính mạng cho những người còn sống