Đạo diễn:
Kim Ki DukDiễn viên:
Lee Seung-yeonThể loại:
Tâm lýNăm:
2004
tae-suk (jae hee) là anh chàng không có nhà, sống lang thang như một hồn ma. hàng ngày, anh sống tạm bợ ở những ngôi nhà mà anh biết là bỏ trống (bằng cách dán những tờ quảng cáo trên ổ khoá, nếu vài ngày sau anh quay lại mà chúng không bị bóc đi, chứng tỏ chủ nhà đi vắng lâu ngày). nhưng anh không bao giờ ăn cắp hoặc làm hư hại bất cứ thứ gì trong nhà. anh đáp lại lòng "mến khách" bất đắc dĩ của chủ nhà bằng cách lau nhà, giặt đồ hoặc sửa các vật dụng bị hỏng
còn cô người mẫu xinh đẹp sun-hwa (lee seung-yeon đóng) đang phải sống một cuộc sống héo hon, dưới sự kìm giữ của ông chồng vũ phu, trong ngôi nhà giàu có nhưng lạnh lẽo

tae-suk gặp sun-hwa khi anh "đột nhập" vào nhà cô theo cách mà anh từng vào các căn nhà khác. ngay lập tức, họ nhận ra sự đồng điệu trong tâm hồn. như thể có một sợi dây vô hình gắn kết, họ nhận ra rằng không sống thể cách xa nhau
sự xuất hiện của tae-suk đã làm thay đổi hoàn toàn cuộc sống sun-hwa. cô theo anh đi dán những tờ rơi lên các ổ khoá, sống trong các căn nhà khác nhau. cho đến khi, họ bước vào căn hộ có người chết và bị bắt. sun-hwa phải trở về với cuộc sống tù túng cùng người chồng, tae-suk phải vào tù. chính trong thời gian này, anh dường như đã luyện được phép tàng hình (hay chính là hồn ma của anh thoát khỏi thể xác, trở lại sống với người yêu). sun-hwa chăm sóc người tình, trong sự hạnh phúc lầm tưởng của người chồng (vì ông này không trông thấy tae-suk, chỉ nghĩ rằng mình được chăm sóc)
trong suốt bộ phim, hai nhân vật chính không hề giao tiếp với nhau bằng ngôn từ. cho đến cuối phim, lời nói duy nhất mà họ dành cho nhau lại chính là câu hay nhất trên thế gian này. Đó là lời tỏ tình "em yêu anh" của sun-wha dành cho người yêu khi cô đang trong vòng tay chồng. và, vẫn trong tư thế ấy, cô trao nụ hôn lên môi người tình

từ chối cách thể hiện bằng lời thoại, kim ki-duk mang đến cho phim một không khí liêu trai huyền ảo bằng màu sắc ấn tượng, bằng cách sử dụng âm thanh tinh tế, cách láy chi tiết để hé lộ thân phận, tính cách, thói quen của nhân vật
xem xong bộ phim, người ta có cảm giác là nó không cần thêm đến bất cứ một lời thoại nào, bởi tự bản thân hình ảnh đã nói lên tất cả. tông màu đỏ chủ đạo trong những cảnh nội tạo nên ấn tượng về sự lộng lẫy. tông màu xanh trong những cảnh ngoại tạo nên ấn tượng về thứ tình cảm trong sáng
phim đã dành giải Đạo diễn xuất sắc nhất tại lhp venice và giải golden spike dành cho phim hay nhất tại lhp quốc tế valladolid (tây ban nha)