Đạo diễn:
Alan MakDiễn viên:
Lê MinhThể loại:
Tâm lý, HàiNăm:
2005
chuyện phim kể rằng, chấn (lê minh) là một anh chàng khờ khạo chậm hiểu do lúc còn bé bị mẹ cho uống thuốc ngủ quá nhiều. tuy vậy, anh là một chàng trai rất tốt bụng và sống rất chân thành. ba mẹ mất đi để lại cho các anh chị chăm sóc. nhưng đối với họ, chấn là một gánh nặng, một thứ phiền phức mà họ không có trách nhiệm phải gánh lấy. không ai muốn anh có mặt trong cuộc sống của họ. vậy là chấn bị gia đình bỏ rơi trên đường phố giữa một tokyo hoàn toàn xa lạ với một túi tiền sắp cạn, một vẻ ngoài ngốc nghếch và một trái tim bị tổn thương

Đúng lúc chấn đang đứng giữa ngã ba đường thì số phận xui khiến anh gặp hải (Đỗ văn trạch), một tay anh chị đang mắc nợ một băng đảng cho vay nặng lãi, và hải tìm cách ăn cắp tiền của chấn nhưng không được. vì đúng như lời chấn nói, anh là một thằng khờ chứ không phải một kẻ ngu. rồi buổi tối hôm đó, hải bị kano, tên trùm băng đảng kia hành hạ đến bất tỉnh vì không có tiền trả cho chúng. tình cờ bị vứt bỏ ngay dưới chân của chấn, hải được chàng khờ đưa về nhà. từ đấy, chấn ở nhờ nhà của hải, cho hải vay tiền và ghi rõ số nợ vào trong sổ
tiềm năng ẩn dật của chấn được phát hiện khi tới chỗ chị nhân đồng hương của hải, hiện đang làm quản lý dịch vụ “đặc biệt” của phái nam. vậy là chàng khờ bỗng nhiên biết thành một đấng hào hoa phong nhã chuyên đi phục vụ các quý bà quý cô…

vào vai chàng khờ chấn trong trai gọi tokyo chính là nam diễn viên điển trai lê minh của điện ảnh hong kong. anh đã hoàn toàn thuyết phục người xem khi biến thành một anh chàng có vẻ ngoài hơi ngốc nghếch: một mái tóc lỗi thời không được chăm sóc, ăn mặc giản dị, có thể gãi ngứa khắp nơi ngay trước mặt thiên hạ, đôi mắt lộ rõ vẻ chân thật và rất háo hức trước thế giới bên ngoài mà anh chẳng mấy khi được hòa nhập cùng. rồi đến khi đã được thay hình đổi dạng: tóc nhuộm vàng hoe vô cùng sành điệu, mặc đồ vét sang trọng, nhưng chấn vẫn chỉ là một anh chàng chậm hiểu, thích gì làm nấy và không hề từ bỏ ý định sẽ học cao đẳng của mình

trong phim có đoạn Đỗ văn trạch và lê minh múa ballet ngoài đường phố. trước khi đóng cảnh này, đạo diễn sắp xếp cho hai anh học múa với một diễn viên múa chuyên nghiệp. lê minh chỉ học một ngày là nhớ hết các điệu múa, còn Đỗ văn trạch học xong, luyện tập cả chục lần, vậy mà đến khi quay vẫn quên, khiến phải quay đi quay lại nhiều lần. anh nói: “tôi vừa lùn lại vừa mập, dù cố gắng thế nào, múa cũng không đẹp bằng lê minh”. Đỗ văn trạch cho biết, trước khi phim bấm máy, anh nghe nói lê minh là người khó “chiều” nên lo lắng sẽ không tìm được sự ăn ý với bạn diễn. nhưng khi bắt tay vào việc rồi, những lo lắng đó hoàn toàn tan biến. tại buổi giới thiệu phim, Đỗ văn trạch khen lê minh hết lời: “lê minh hiện đang là ngôi sao ca nhạc, hình tượng bên ngoài rất quan trọng, nhưng khi đóng phim, anh đã quên mình là một ca sĩ, mặc cho các chuyên gia hóa trang muốn tạo hình thế nào cũng được”
